日暮长风吹钓丝,扣舷歌向月明时。乾坤纳纳长如此,世事悠悠自不知。
积雨尽从沧海去,高山不逐白云移。等閒领得东皇意,草色花香总是诗。
rì
日
mù
暮
cháng
长
fēng
风
chuī
吹
diào
钓
sī
丝
,
,
kòu
扣
xián
舷
gē
歌
xiàng
向
yuè
月
míng
明
shí
时
。
。
qián
乾
kūn
坤
nà
纳
nà
纳
cháng
长
rú
如
cǐ
此
,
,
shì
世
shì
事
yōu
悠
yōu
悠
zì
自
bù
不
zhī
知
。
。
jī
积
yǔ
雨
jìn
尽
cóng
从
cāng
沧
hǎi
海
qù
去
,
,
gāo
高
shān
山
bù
不
zhú
逐
bái
白
yún
云
yí
移
。
。
děng
等
xián
閒
lǐng
领
dé
得
dōng
东
huáng
皇
yì
意
,
,
cǎo
草
sè
色
huā
花
xiāng
香
zǒng
总
shì
是
shī
诗
。
。



