别后俱多难,归来独可怜。兴吟吴苑草,泪尽郢门烟。
万事还乡井,孤身历岁年。白头新赋草,零落竟谁传。
bié
别
hòu
后
jù
俱
duō
多
nán
难
,
,
guī
归
lái
来
dú
独
kě
可
lián
怜
。
。
xīng
兴
yín
吟
wú
吴
yuàn
苑
cǎo
草
,
,
lèi
泪
jìn
尽
yǐng
郢
mén
门
yān
烟
。
。
wàn
万
shì
事
huán
还
xiāng
乡
jǐng
井
,
,
gū
孤
shēn
身
lì
历
suì
岁
nián
年
。
。
bái
白
tóu
头
xīn
新
fù
赋
cǎo
草
,
,
líng
零
luò
落
jìng
竟
shuí
谁
chuán
传
。
。


