风絮飘残已化萍,泥莲刚倩藕丝萦。珍重别拈香一瓣,记前生。
人到情多情转薄,而今真个不多情。又到断肠回首处,泪偷零。(不多情一作:悔多情)
fēng
风
xù
絮
piāo
飘
cán
残
yǐ
已
huà
化
píng
萍
,
,
ní
泥
lián
莲
gāng
刚
qiàn
倩
ǒu
藕
sī
丝
yíng
萦
。
。
zhēn
珍
zhòng
重
bié
别
niān
拈
xiāng
香
yī
一
bàn
瓣
,
,
jì
记
qián
前
shēng
生
。
。
rén
人
dào
到
qíng
情
duō
多
qíng
情
zhuǎn
转
báo
薄
,
,
ér
而
jīn
今
zhēn
真
gè
个
bù
不
duō
多
qíng
情
。
。
yòu
又
dào
到
duàn
断
cháng
肠
huí
回
shǒu
首
chǔ
处
,
,
lèi
泪
tōu
偷
líng
零
。
。
(
(
bù
不
duō
多
qíng
情
yī
一
zuò
作
:
:
huǐ
悔
duō
多
qíng
情
)
)





