滴沥响空阶,归梦终宵难觅。多少故园风雨,没这般凄戚。
起来和泪揭帘看,楼外雁程黑。纵使梦能成也,又怎生归得。
dī
滴
lì
沥
xiǎng
响
kōng
空
jiē
阶
,
,
guī
归
mèng
梦
zhōng
终
xiāo
宵
nán
难
mì
觅
。
。
duō
多
shǎo
少
gù
故
yuán
园
fēng
风
yǔ
雨
,
,
méi
没
zhè
这
bān
般
qī
凄
qī
戚
。
。
qǐ
起
lái
来
hé
和
lèi
泪
jiē
揭
lián
帘
kàn
看
,
,
lóu
楼
wài
外
yàn
雁
chéng
程
hēi
黑
。
。
zòng
纵
shǐ
使
mèng
梦
néng
能
chéng
成
yě
也
,
,
yòu
又
zěn
怎
shēng
生
guī
归
dé
得
。
。



