莫怪秋风作意狂,洗枝吟叶自凄凉。而今已得莲华地,不傍他人借藕香。
mò
莫
guài
怪
qiū
秋
fēng
风
zuò
作
yì
意
kuáng
狂
,
,
xǐ
洗
zhī
枝
yín
吟
yè
叶
zì
自
qī
凄
liáng
凉
。
。
ér
而
jīn
今
yǐ
已
dé
得
lián
莲
huá
华
dì
地
,
,
bù
不
bàng
傍
tā
他
rén
人
jiè
借
ǒu
藕
xiāng
香
。
。




