黯淡连天芳草,苍茫满地斜阳。微雨弄晴三四点,可怜做尽凄凉。
麦浪吹翻浅碧,柳丝织遍轻黄。
紫陌风零锦钿,朱门尘冷罗裳。往事凭他多少恨,从今不要思量。
愿化春来燕子,衔泥深葬红妆。
àn
黯
dàn
淡
lián
连
tiān
天
fāng
芳
cǎo
草
,
,
cāng
苍
máng
茫
mǎn
满
dì
地
xié
斜
yáng
阳
。
。
wēi
微
yǔ
雨
nòng
弄
qíng
晴
sān
三
sì
四
diǎn
点
,
,
kě
可
lián
怜
zuò
做
jìn
尽
qī
凄
liáng
凉
。
。
mài
麦
làng
浪
chuī
吹
fān
翻
qiǎn
浅
bì
碧
,
,
liǔ
柳
sī
丝
zhī
织
biàn
遍
qīng
轻
huáng
黄
。
。
zǐ
紫
mò
陌
fēng
风
líng
零
jǐn
锦
diàn
钿
,
,
zhū
朱
mén
门
chén
尘
lěng
冷
luó
罗
cháng
裳
。
。
wǎng
往
shì
事
píng
凭
tā
他
duō
多
shǎo
少
hèn
恨
,
,
cóng
从
jīn
今
bú
不
yào
要
sī
思
liang
量
。
。
yuàn
愿
huà
化
chūn
春
lái
来
yàn
燕
zi
子
,
,
xián
衔
ní
泥
shēn
深
zàng
葬
hóng
红
zhuāng
妆
。
。




