淮阴一生误在报,谓我报人人报我。解衣推食当酬恩,鸟尽弓藏竟罹祸。
王孙一饭母先哀,望报分明指祸胎。可怜觖望夷钟室,何似全身返钓台。
张韩以外功皆狗,张也辟谷韩授首。奇才感动两神人,一黄石公一漂母。
huái
淮
yīn
阴
yī
一
shēng
生
wù
误
zài
在
bào
报
,
,
wèi
谓
wǒ
我
bào
报
rén
人
rén
人
bào
报
wǒ
我
。
。
jiě
解
yī
衣
tuī
推
shí
食
dāng
当
chóu
酬
ēn
恩
,
,
niǎo
鸟
jìn
尽
gōng
弓
cáng
藏
jìng
竟
lí
罹
huò
祸
。
。
wáng
王
sūn
孙
yī
一
fàn
饭
mǔ
母
xiān
先
āi
哀
,
,
wàng
望
bào
报
fēn
分
míng
明
zhǐ
指
huò
祸
tāi
胎
。
。
kě
可
lián
怜
jué
觖
wàng
望
yí
夷
zhōng
钟
shì
室
,
,
hé
何
sì
似
quán
全
shēn
身
fǎn
返
diào
钓
tái
台
。
。
zhāng
张
hán
韩
yǐ
以
wài
外
gōng
功
jiē
皆
gǒu
狗
,
,
zhāng
张
yě
也
bì
辟
gǔ
谷
hán
韩
shòu
授
shǒu
首
。
。
qí
奇
cái
才
gǎn
感
dòng
动
liǎng
两
shén
神
rén
人
,
,
yī
一
huáng
黄
shí
石
gōng
公
yī
一
piāo
漂
mǔ
母
。
。




