隋宫旧址尽荒凉,一代繁华怨夕阳。清夜彩春啼鸟寂,红颜黄土野原香。
星楼涵日浮空碧,御道连烟入望长。多少兴亡成底事,年年青草满雷塘。
suí
隋
gōng
宫
jiù
旧
zhǐ
址
jìn
尽
huāng
荒
liáng
凉
,
,
yī
一
dài
代
fán
繁
huá
华
yuàn
怨
xī
夕
yáng
阳
。
。
qīng
清
yè
夜
cǎi
彩
chūn
春
tí
啼
niǎo
鸟
jì
寂
,
,
hóng
红
yán
颜
huáng
黄
tǔ
土
yě
野
yuán
原
xiāng
香
。
。
xīng
星
lóu
楼
hán
涵
rì
日
fú
浮
kōng
空
bì
碧
,
,
yù
御
dào
道
lián
连
yān
烟
rù
入
wàng
望
cháng
长
。
。
duō
多
shǎo
少
xīng
兴
wáng
亡
chéng
成
dǐ
底
shì
事
,
,
nián
年
nián
年
qīng
青
cǎo
草
mǎn
满
léi
雷
táng
塘
。
。




