拂面东风吹夕阳,路蟠千折过羊肠。
山疑随马回回见,花欲撩人故故香。
世路与谁分曲直,人情于我自炎凉。
何当更上风烟上,为把穷途问彼苍。
fú
拂
miàn
面
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
xī
夕
yáng
阳
,
,
lù
路
pán
蟠
qiān
千
zhē
折
guò
过
yáng
羊
cháng
肠
。
。
shān
山
yí
疑
suí
随
mǎ
马
huí
回
huí
回
jiàn
见
,
,
huā
花
yù
欲
liāo
撩
rén
人
gù
故
gù
故
xiāng
香
。
。
shì
世
lù
路
yǔ
与
shuí
谁
fēn
分
qū
曲
zhí
直
,
,
rén
人
qíng
情
yú
于
wǒ
我
zì
自
yán
炎
liáng
凉
。
。
hé
何
dāng
当
gēng
更
shàng
上
fēng
风
yān
烟
shàng
上
,
,
wéi
为
bǎ
把
qióng
穷
tú
途
wèn
问
bǐ
彼
cāng
苍
。
。



