咫尺群山不可登,箫条清梦隔垂藤。岩花雨洗香沾草,雪树风来冻逼灯。
肝胆醉中时自见,文章穷后转堪凭。故人未用悲摇落,自许清心信夺冰。
zhǐ
咫
chǐ
尺
qún
群
shān
山
bù
不
kě
可
dēng
登
,
,
xiāo
箫
tiáo
条
qīng
清
mèng
梦
gé
隔
chuí
垂
téng
藤
。
。
yán
岩
huā
花
yǔ
雨
xǐ
洗
xiāng
香
zhān
沾
cǎo
草
,
,
xuě
雪
shù
树
fēng
风
lái
来
dòng
冻
bī
逼
dēng
灯
。
。
gān
肝
dǎn
胆
zuì
醉
zhōng
中
shí
时
zì
自
jiàn
见
,
,
wén
文
zhāng
章
qióng
穷
hòu
后
zhuǎn
转
kān
堪
píng
凭
。
。
gù
故
rén
人
wèi
未
yòng
用
bēi
悲
yáo
摇
là
落
,
,
zì
自
xǔ
许
qīng
清
xīn
心
xìn
信
duó
夺
bīng
冰
。
。



