霜露晚凄厉,丛兰殒其芳。隐忧念所怀,耿耿郁中肠。
有形会归尽,旦夜乃其常。所惜在远韵,毁兹金玉伤。
松楸起寒云,空原俱苍茫。九返不可招,临风独徬徨。
shuāng
霜
lòu
露
wǎn
晚
qī
凄
lì
厉
,
,
cóng
丛
lán
兰
yǔn
殒
qí
其
fāng
芳
。
。
yǐn
隐
yōu
忧
niàn
念
suǒ
所
huái
怀
,
,
gěng
耿
gěng
耿
yù
郁
zhōng
中
cháng
肠
。
。
yǒu
有
xíng
形
huì
会
guī
归
jìn
尽
,
,
dàn
旦
yè
夜
nǎi
乃
qí
其
cháng
常
。
。
suǒ
所
xī
惜
zài
在
yuǎn
远
yùn
韵
,
,
huǐ
毁
zī
兹
jīn
金
yù
玉
shāng
伤
。
。
sōng
松
qiū
楸
qǐ
起
hán
寒
yún
云
,
,
kōng
空
yuán
原
jù
俱
cāng
苍
máng
茫
。
。
jiǔ
九
fǎn
返
bù
不
kě
可
zhāo
招
,
,
lín
临
fēng
风
dú
独
páng
徬
huáng
徨
。
。



