秋宵已难曙,漏向二更分。
我忆山水坐,虫当寂寞闻。
洞庭风落木,天姥月离云。
会自东浮去,将何欲致君。
qiū
秋
xiāo
宵
yǐ
已
nán
难
shǔ
曙
,
,
lòu
漏
xiàng
向
èr
二
gēng
更
fēn
分
。
。
wǒ
我
yì
忆
shān
山
shuǐ
水
zuò
坐
,
,
chóng
虫
dāng
当
jì
寂
mò
寞
wén
闻
。
。
dòng
洞
tíng
庭
fēng
风
là
落
mù
木
,
,
tiān
天
mǔ
姥
yuè
月
lí
离
yún
云
。
。
huì
会
zì
自
dōng
东
fú
浮
qù
去
,
,
jiāng
将
hé
何
yù
欲
zhì
致
jūn
君
。
。




