荒烟凉雨助人悲,泪染衣襟不自知。
除却春风沙际绿,一如看汝过江时。
huāng
荒
yān
烟
liáng
凉
yǔ
雨
zhù
助
rén
人
bēi
悲
,
,
lèi
泪
rǎn
染
yī
衣
jīn
襟
bù
不
zì
自
zhī
知
。
。
chú
除
què
却
chūn
春
fēng
风
shā
沙
jì
际
lǜ
绿
,
,
yī
一
rú
如
kàn
看
rǔ
汝
guò
过
jiāng
江
shí
时
。
。


