楼上看红药,都城值晚春。风葩低永昼,露脸泣芳晨。
忆昨淮南客,曾为诗社人。轻明是楼子,閒澹有天真。
此地虽都会,兹花莫等伦。维扬不复梦,羸马禁城尘。
lóu
楼
shàng
上
kàn
看
hóng
红
yào
药
,
,
dū
都
chéng
城
zhí
值
wǎn
晚
chūn
春
。
。
fēng
风
pā
葩
dī
低
yǒng
永
zhòu
昼
,
,
lòu
露
liǎn
脸
qì
泣
fāng
芳
chén
晨
。
。
yì
忆
zuó
昨
huái
淮
nán
南
kè
客
,
,
zēng
曾
wéi
为
shī
诗
shè
社
rén
人
。
。
qīng
轻
míng
明
shì
是
lóu
楼
zǐ
子
,
,
xián
閒
dàn
澹
yǒu
有
tiān
天
zhēn
真
。
。
cǐ
此
dì
地
suī
虽
dōu
都
huì
会
,
,
zī
兹
huā
花
mò
莫
děng
等
lún
伦
。
。
wéi
维
yáng
扬
bù
不
fù
复
mèng
梦
,
,
léi
羸
mǎ
马
jīn
禁
chéng
城
chén
尘
。
。



