风吹寒色促征车,一别相思万里馀。拓落却怜门下士,赋成搔首愧相如。
fēng
风
chuī
吹
hán
寒
sè
色
cù
促
zhēng
征
chē
车
,
,
yī
一
bié
别
xiāng
相
sī
思
wàn
万
lǐ
里
yú
馀
。
。
tuò
拓
là
落
què
却
lián
怜
mén
门
xià
下
shì
士
,
,
fù
赋
chéng
成
sāo
搔
shǒu
首
kuì
愧
xiāng
相
rú
如
。
。



