天地本蘧庐,光阴成过客。人生惟百年,而谁能满百。
良时不尽欢,容华枉抛掷。采葛怀三秋,况此三秋隔。
举目尽途人,安知胡与貊。行行但来归,无为久离索。
tiān
天
dì
地
běn
本
qú
蘧
lú
庐
,
,
guāng
光
yīn
阴
chéng
成
guò
过
kè
客
。
。
rén
人
shēng
生
wéi
惟
bǎi
百
nián
年
,
,
ér
而
shuí
谁
néng
能
mǎn
满
bǎi
百
。
。
liáng
良
shí
时
bù
不
jìn
尽
huān
欢
,
,
róng
容
huá
华
wǎng
枉
pāo
抛
zhì
掷
。
。
cǎi
采
gé
葛
huái
怀
sān
三
qiū
秋
,
,
kuàng
况
cǐ
此
sān
三
qiū
秋
gé
隔
。
。
jǔ
举
mù
目
jìn
尽
tú
途
rén
人
,
,
ān
安
zhī
知
hú
胡
yǔ
与
mò
貊
。
。
xíng
行
xíng
行
dàn
但
lái
来
guī
归
,
,
wú
无
wéi
为
jiǔ
久
lí
离
suǒ
索
。
。


