迤逦苍苍曙色开,东风渺见白云隈。寒封老树千年话,春逐孤根一夜回。
村远荒鸡鸣寂历,道迟行客意徘徊。多情岁晚空相忆,欲赋惭非杜甫才。
yǐ
迤
lǐ
逦
cāng
苍
cāng
苍
shǔ
曙
sè
色
kāi
开
,
,
dōng
东
fēng
风
miǎo
渺
jiàn
见
bái
白
yún
云
wēi
隈
。
。
hán
寒
fēng
封
lǎo
老
shù
树
qiān
千
nián
年
huà
话
,
,
chūn
春
zhú
逐
gū
孤
gēn
根
yī
一
yè
夜
huí
回
。
。
cūn
村
yuǎn
远
huāng
荒
jī
鸡
míng
鸣
jì
寂
lì
历
,
,
dào
道
chí
迟
háng
行
kè
客
yì
意
pái
徘
huái
徊
。
。
duō
多
qíng
情
suì
岁
wǎn
晚
kōng
空
xiāng
相
yì
忆
,
,
yù
欲
fù
赋
cán
惭
fēi
非
dù
杜
fǔ
甫
cái
才
。
。

