仗剑别乡土,乾坤欲遍行。凭高能作赋,吊古独伤情。
草没唐虞甸,苔荒丰镐城。经游何地好,我亦濯尘缨。
zhàng
仗
jiàn
剑
bié
别
xiāng
乡
tǔ
土
,
,
qián
乾
kūn
坤
yù
欲
biàn
遍
háng
行
。
。
píng
凭
gāo
高
néng
能
zuò
作
fù
赋
,
,
diào
吊
gǔ
古
dú
独
shāng
伤
qíng
情
。
。
cǎo
草
méi
没
táng
唐
yú
虞
diàn
甸
,
,
tái
苔
huāng
荒
fēng
丰
gǎo
镐
chéng
城
。
。
jīng
经
yóu
游
hé
何
dì
地
hǎo
好
,
,
wǒ
我
yì
亦
zhuó
濯
chén
尘
yīng
缨
。
。

