钟鼓楼头昏又晓。驰隙流光,易向忙中了。消得多情天亦老。
镜中双鬓成秋草。
白鸟正多人正少。身世江湖,梦里邯郸道。望断平芜江树杳。
归心一点孤帆小。
zhōng
钟
gǔ
鼓
lóu
楼
tóu
头
hūn
昏
yòu
又
xiǎo
晓
。
。
chí
驰
xì
隙
liú
流
guāng
光
,
,
yì
易
xiàng
向
máng
忙
zhōng
中
liǎo
了
。
。
xiāo
消
dé
得
duō
多
qíng
情
tiān
天
yì
亦
lǎo
老
。
。
jìng
镜
zhōng
中
shuāng
双
bìn
鬓
chéng
成
qiū
秋
cǎo
草
。
。
bái
白
niǎo
鸟
zhèng
正
duō
多
rén
人
zhèng
正
shǎo
少
。
。
shēn
身
shì
世
jiāng
江
hú
湖
,
,
mèng
梦
lǐ
里
hán
邯
dān
郸
dào
道
。
。
wàng
望
duàn
断
píng
平
wú
芜
jiāng
江
shù
树
yǎo
杳
。
。
guī
归
xīn
心
yī
一
diǎn
点
gū
孤
fān
帆
xiǎo
小
。
。



