风日螟螟草树隈,峡江长望独徘徊。青开石壁分天出,白涌银条裂地来。
波撼断崖喧鸟雀,影涵山寺见楼台。客帆来往知何极,一听猿啼情自哀。
fēng
风
rì
日
míng
螟
míng
螟
cǎo
草
shù
树
wēi
隈
,
,
xiá
峡
jiāng
江
cháng
长
wàng
望
dú
独
pái
徘
huái
徊
。
。
qīng
青
kāi
开
shí
石
bì
壁
fēn
分
tiān
天
chū
出
,
,
bái
白
yǒng
涌
yín
银
tiáo
条
liè
裂
dì
地
lái
来
。
。
bō
波
hàn
撼
duàn
断
yá
崖
xuān
喧
niǎo
鸟
què
雀
,
,
yǐng
影
hán
涵
shān
山
sì
寺
jiàn
见
lóu
楼
tái
台
。
。
kè
客
fān
帆
lái
来
wǎng
往
zhī
知
hé
何
jí
极
,
,
yī
一
tīng
听
yuán
猿
tí
啼
qíng
情
zì
自
āi
哀
。
。



