北风吹我过峥嵘,片石中间水一泓。
世事由来总如此,枉教辛苦为虚名。
běi
北
fēng
风
chuī
吹
wǒ
我
guò
过
zhēng
峥
róng
嵘
,
,
piàn
片
shí
石
zhōng
中
jiān
间
shuǐ
水
yī
一
hóng
泓
。
。
shì
世
shì
事
yóu
由
lái
来
zǒng
总
rú
如
cǐ
此
,
,
wǎng
枉
jiào
教
xīn
辛
kǔ
苦
wéi
为
xū
虚
míng
名
。
。




