清溪曲曲几千松,梦里开门看鹤踪。乡计久要桃叶渡,客程长念壮高峰。
笙歌渐渐于人懒,山水时时觉话重。六载牵羁成底事,不如潇洒学为农。
qīng
清
xī
溪
qū
曲
qū
曲
jī
几
qiān
千
sōng
松
,
,
mèng
梦
lǐ
里
kāi
开
mén
门
kàn
看
hè
鹤
zōng
踪
。
。
xiāng
乡
jì
计
jiǔ
久
yào
要
táo
桃
yè
叶
dù
渡
,
,
kè
客
chéng
程
cháng
长
niàn
念
zhuàng
壮
gāo
高
fēng
峰
。
。
shēng
笙
gē
歌
jiàn
渐
jiàn
渐
yú
于
rén
人
lǎn
懒
,
,
shān
山
shuǐ
水
shí
时
shí
时
jué
觉
huà
话
zhòng
重
。
。
liù
六
zǎi
载
qiān
牵
jī
羁
chéng
成
dǐ
底
shì
事
,
,
bù
不
rú
如
xiāo
潇
sǎ
洒
xué
学
wéi
为
nóng
农
。
。




