闻住华亭四五年,东风辄为望江船。料应玉貌今衰丑,却诵清诗转妙妍。
地上朋侪馀有几,天涯风雨飒无边。白头垂忆平生事,更寄伤情到海壖。
wén
闻
zhù
住
huá
华
tíng
亭
sì
四
wǔ
五
nián
年
,
,
dōng
东
fēng
风
zhé
辄
wéi
为
wàng
望
jiāng
江
chuán
船
。
。
liào
料
yīng
应
yù
玉
mào
貌
jīn
今
shuāi
衰
chǒu
丑
,
,
què
却
sòng
诵
qīng
清
shī
诗
zhuǎn
转
miào
妙
yán
妍
。
。
dì
地
shàng
上
péng
朋
chái
侪
yú
馀
yǒu
有
jī
几
,
,
tiān
天
yá
涯
fēng
风
yǔ
雨
sà
飒
wú
无
biān
边
。
。
bái
白
tóu
头
chuí
垂
yì
忆
píng
平
shēng
生
shì
事
,
,
gēng
更
jì
寄
shāng
伤
qíng
情
dào
到
hǎi
海
ruán
壖
。
。


