轻风吹起稻花香,独向青山倚绿杨。野老趁墟归已晚,满身明月过横塘。
qīng
轻
fēng
风
chuī
吹
qǐ
起
dào
稻
huā
花
xiāng
香
,
,
dú
独
xiàng
向
qīng
青
shān
山
yǐ
倚
lǜ
绿
yáng
杨
。
。
yě
野
lǎo
老
chèn
趁
xū
墟
guī
归
yǐ
已
wǎn
晚
,
,
mǎn
满
shēn
身
míng
明
yuè
月
guò
过
héng
横
táng
塘
。
。


