清月唤愁心,酒罢空吟。隔墙斜堕海棠阴。故国千门难锁梦,归路沉沉。
莺啭旧时音,芳树成林。自从离后损瑶琴。欲寄青山添黛色,莫待春深。
qīng
清
yuè
月
huàn
唤
chóu
愁
xīn
心
,
,
jiǔ
酒
bà
罢
kōng
空
yín
吟
。
。
gé
隔
qiáng
墙
xié
斜
duò
堕
hǎi
海
táng
棠
yīn
阴
。
。
gù
故
guó
国
qiān
千
mén
门
nán
难
suǒ
锁
mèng
梦
,
,
guī
归
lù
路
chén
沉
chén
沉
。
。
yīng
莺
zhuàn
啭
jiù
旧
shí
时
yīn
音
,
,
fāng
芳
shù
树
chéng
成
lín
林
。
。
zì
自
cóng
从
lí
离
hòu
后
sǔn
损
yáo
瑶
qín
琴
。
。
yù
欲
jì
寄
qīng
青
shān
山
tiān
添
dài
黛
sè
色
,
,
mò
莫
dài
待
chūn
春
shēn
深
。
。



