山色依依水自流,
内人斜畔最堪愁。
荒榛蔓草萦寒骨,
更有何人吊杜秋。
shān
山
sè
色
yī
依
yī
依
shuǐ
水
zì
自
liú
流
,
,
nèi
内
rén
人
xié
斜
pàn
畔
zuì
最
kān
堪
chóu
愁
。
。
huāng
荒
zhēn
榛
màn
蔓
cǎo
草
yíng
萦
hán
寒
gǔ
骨
,
,
gēng
更
yǒu
有
hé
何
rén
人
diào
吊
dù
杜
qiū
秋
。
。



