平楚尽积水,长淮多奇峰。萧条月曜夜,浩荡风鸣冬。
客行未可归,敝裘那得重。寒气搜病骨,清潭貌衰容。
远游有滞念,将老无欢悰。故国渺万里,去此嗟谁从。
píng
平
chǔ
楚
jìn
尽
jī
积
shuǐ
水
,
,
cháng
长
huái
淮
duō
多
qí
奇
fēng
峰
。
。
xiāo
萧
tiáo
条
yuè
月
yào
曜
yè
夜
,
,
hào
浩
dàng
荡
fēng
风
míng
鸣
dōng
冬
。
。
kè
客
háng
行
wèi
未
kě
可
guī
归
,
,
bì
敝
qiú
裘
nà
那
dé
得
zhòng
重
。
。
hán
寒
qì
气
sōu
搜
bìng
病
gǔ
骨
,
,
qīng
清
tán
潭
mào
貌
shuāi
衰
róng
容
。
。
yuǎn
远
yóu
游
yǒu
有
zhì
滞
niàn
念
,
,
jiāng
将
lǎo
老
wú
无
huān
欢
cóng
悰
。
。
gù
故
guó
国
miǎo
渺
wàn
万
lǐ
里
,
,
qù
去
cǐ
此
jiē
嗟
shuí
谁
cóng
从
。
。


