别后梅花几度春,催人年纪亦匆匆。长如此日易百岁,未觉吾衰成两翁。
晓镜拂须无可白,霜颜压酒不□红。莫看谈笑封侯得,留眼江皋送断鸿。
bié
别
hòu
后
méi
梅
huā
花
jī
几
dù
度
chūn
春
,
,
cuī
催
rén
人
nián
年
jì
纪
yì
亦
cōng
匆
cōng
匆
。
。
cháng
长
rú
如
cǐ
此
rì
日
yì
易
bǎi
百
suì
岁
,
,
wèi
未
jué
觉
wú
吾
shuāi
衰
chéng
成
liǎng
两
wēng
翁
。
。
xiǎo
晓
jìng
镜
fú
拂
xū
须
wú
无
kě
可
bái
白
,
,
shuāng
霜
yán
颜
yā
压
jiǔ
酒
bù
不
□
□
hóng
红
。
。
mò
莫
kàn
看
tán
谈
xiào
笑
fēng
封
hóu
侯
dé
得
,
,
liú
留
yǎn
眼
jiāng
江
gāo
皋
sòng
送
duàn
断
hóng
鸿
。
。




