万物皆有尽,浮生谁百年。忽成终古恨,何地不堪怜。
别梦残秋色,哀音流夜弦。鬼门关外月,犹自向人圆。
wàn
万
wù
物
jiē
皆
yǒu
有
jìn
尽
,
,
fú
浮
shēng
生
shuí
谁
bǎi
百
nián
年
。
。
hū
忽
chéng
成
zhōng
终
gǔ
古
hèn
恨
,
,
hé
何
dì
地
bù
不
kān
堪
lián
怜
。
。
bié
别
mèng
梦
cán
残
qiū
秋
sè
色
,
,
āi
哀
yīn
音
liú
流
yè
夜
xián
弦
。
。
guǐ
鬼
mén
门
guān
关
wài
外
yuè
月
,
,
yóu
犹
zì
自
xiàng
向
rén
人
yuán
圆
。
。


