霜寒碧落晓鸿鸣,久客何堪梦底听。淮海雪晴拖练白,荆山云暖送螺青。
长卿多病愁仍在,阮籍穷途醉不醒。何似隐君松竹里,焚香阅世了残经。
shuāng
霜
hán
寒
bì
碧
là
落
xiǎo
晓
hóng
鸿
míng
鸣
,
,
jiǔ
久
kè
客
hé
何
kān
堪
mèng
梦
dǐ
底
tīng
听
。
。
huái
淮
hǎi
海
xuě
雪
qíng
晴
tuō
拖
liàn
练
bái
白
,
,
jīng
荆
shān
山
yún
云
nuǎn
暖
sòng
送
luó
螺
qīng
青
。
。
cháng
长
qīng
卿
duō
多
bìng
病
chóu
愁
réng
仍
zài
在
,
,
ruǎn
阮
jí
籍
qióng
穷
tú
途
zuì
醉
bù
不
xǐng
醒
。
。
hé
何
sì
似
yǐn
隐
jūn
君
sōng
松
zhú
竹
lǐ
里
,
,
fén
焚
xiāng
香
yuè
阅
shì
世
liǎo
了
cán
残
jīng
经
。
。




