采香泾上黄鸟啼,藤梢掠云笋迸泥。
来时即是去时路,师向此中应不迷。
cǎi
采
xiāng
香
jīng
泾
shàng
上
huáng
黄
niǎo
鸟
tí
啼
,
,
téng
藤
shāo
梢
lüè
掠
yún
云
sǔn
笋
bèng
迸
ní
泥
。
。
lái
来
shí
时
jí
即
shì
是
qù
去
shí
时
lù
路
,
,
shī
师
xiàng
向
cǐ
此
zhōng
中
yīng
应
bù
不
mí
迷
。
。


