高树生秋声,孤村断人迹。峰寒不作云,重叠见山脉。
冈绝沙句连,游目杳无极。晏坐水边楼,明灭数帆席。
谁从烟外指,人家住寒碧。美人期不来,幽景足可惜。
拈笔写荒寒,斜阳澹将夕。
gāo
高
shù
树
shēng
生
qiū
秋
shēng
声
,
,
gū
孤
cūn
村
duàn
断
rén
人
jì
迹
。
。
fēng
峰
hán
寒
bù
不
zuò
作
yún
云
,
,
chóng
重
dié
叠
jiàn
见
shān
山
mài
脉
。
。
gāng
冈
jué
绝
shā
沙
jù
句
lián
连
,
,
yóu
游
mù
目
yǎo
杳
wú
无
jí
极
。
。
yàn
晏
zuò
坐
shuǐ
水
biān
边
lóu
楼
,
,
míng
明
miè
灭
shù
数
fān
帆
xí
席
。
。
shuí
谁
cóng
从
yān
烟
wài
外
zhǐ
指
,
,
rén
人
jiā
家
zhù
住
hán
寒
bì
碧
。
。
měi
美
rén
人
qī
期
bù
不
lái
来
,
,
yōu
幽
jǐng
景
zú
足
kě
可
xī
惜
。
。
niān
拈
bǐ
笔
xiě
写
huāng
荒
hán
寒
,
,
xié
斜
yáng
阳
dàn
澹
jiāng
将
xī
夕
。
。



