踏尽层峦上小亭,日华初泛晓烟清。尘埃不到门常静,身世相忘性自灵。
tà
踏
jìn
尽
céng
层
luán
峦
shàng
上
xiǎo
小
tíng
亭
,
,
rì
日
huá
华
chū
初
fàn
泛
xiǎo
晓
yān
烟
qīng
清
。
。
chén
尘
āi
埃
bú
不
dào
到
mén
门
cháng
常
jìng
静
,
,
shēn
身
shì
世
xiāng
相
wàng
忘
xìng
性
zì
自
líng
灵
。
。



