新竹春来日渐添,清阴翠色满疏帘。此君每见难抛却,不觉孤亭日转檐。
xīn
新
zhú
竹
chūn
春
lái
来
rì
日
jiàn
渐
tiān
添
,
,
qīng
清
yīn
阴
cuì
翠
sè
色
mǎn
满
shū
疏
lián
帘
。
。
cǐ
此
jūn
君
měi
每
jiàn
见
nán
难
pāo
抛
què
却
,
,
bù
不
jué
觉
gū
孤
tíng
亭
rì
日
zhuǎn
转
yán
檐
。
。

