古寺行宫是,荒台迹近真。枫枯能作语,钗老化为人。
夜蜡烧天泪,秋蛾幻月新。当年倘不乐,难道不成尘。
gǔ
古
sì
寺
xíng
行
gōng
宫
shì
是
,
,
huāng
荒
tái
台
jì
迹
jìn
近
zhēn
真
。
。
fēng
枫
kū
枯
néng
能
zuò
作
yǔ
语
,
,
chāi
钗
lǎo
老
huà
化
wéi
为
rén
人
。
。
yè
夜
là
蜡
shāo
烧
tiān
天
lèi
泪
,
,
qiū
秋
é
蛾
huàn
幻
yuè
月
xīn
新
。
。
dāng
当
nián
年
tǎng
倘
bù
不
lè
乐
,
,
nán
难
dào
道
bù
不
chéng
成
chén
尘
。
。




