高秋不尽客愁宽,咫尺山楼一晤难。我已伤心惊往事,君还良夜忆清欢。
歌来白玉魂堪断,哭罢青山泪未残。一片灞陵驴上月,几时携手雪中看。
gāo
高
qiū
秋
bù
不
jìn
尽
kè
客
chóu
愁
kuān
宽
,
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
shān
山
lóu
楼
yī
一
wù
晤
nán
难
。
。
wǒ
我
yǐ
已
shāng
伤
xīn
心
jīng
惊
wǎng
往
shì
事
,
,
jūn
君
huán
还
liáng
良
yè
夜
yì
忆
qīng
清
huān
欢
。
。
gē
歌
lái
来
bái
白
yù
玉
hún
魂
kān
堪
duàn
断
,
,
kū
哭
bà
罢
qīng
青
shān
山
lèi
泪
wèi
未
cán
残
。
。
yī
一
piàn
片
bà
灞
líng
陵
lǘ
驴
shàng
上
yuè
月
,
,
jǐ
几
shí
时
xié
携
shǒu
手
xuě
雪
zhōng
中
kàn
看
。
。

