岸柳萧疏野荻秋,都门行客莫回头。
一条灞水清如剑,不为离人割断愁。
àn
岸
liǔ
柳
xiāo
萧
shū
疏
yě
野
dí
荻
qiū
秋
,
,
dū
都
mén
门
háng
行
kè
客
mò
莫
huí
回
tóu
头
。
。
yī
一
tiáo
条
bà
灞
shuǐ
水
qīng
清
rú
如
jiàn
剑
,
,
bù
不
wéi
为
lí
离
rén
人
gē
割
duàn
断
chóu
愁
。
。




