清新曾读复斋诗,眉宇居然见紫芝。翰苑鸟台怜往事,青蝇白璧恨当时。
平原草满鸰飞急,孤冢苔荒鹤吊迟。我欲招魂歌楚些,乾坤浩渺不胜悲。
qīng
清
xīn
新
zēng
曾
dú
读
fù
复
zhāi
斋
shī
诗
,
,
méi
眉
yǔ
宇
jū
居
rán
然
jiàn
见
zǐ
紫
zhī
芝
。
。
hàn
翰
yuàn
苑
niǎo
鸟
tái
台
lián
怜
wǎng
往
shì
事
,
,
qīng
青
yíng
蝇
bái
白
bì
璧
hèn
恨
dāng
当
shí
时
。
。
píng
平
yuán
原
cǎo
草
mǎn
满
líng
鸰
fēi
飞
jí
急
,
,
gū
孤
zhǒng
冢
tái
苔
huāng
荒
hè
鹤
diào
吊
chí
迟
。
。
wǒ
我
yù
欲
zhāo
招
hún
魂
gē
歌
chǔ
楚
xiē
些
,
,
qián
乾
kūn
坤
hào
浩
miǎo
渺
bù
不
shèng
胜
bēi
悲
。
。



