钟山风雨起苍黄,
百万雄师过大江。
虎踞龙盘今胜昔,
天翻地覆慨而慷。
宜将剩勇追穷寇,
不可沽名学霸王。
天若有情天亦老,
人间正道是沧桑。
zhōng
钟
shān
山
fēng
风
yǔ
雨
qǐ
起
cāng
苍
huáng
黄
,
,
bǎi
百
wàn
万
xióng
雄
shī
师
guò
过
dà
大
jiāng
江
。
。
hǔ
虎
jù
踞
lóng
龙
pán
盘
jīn
今
shèng
胜
xī
昔
,
,
tiān
天
fān
翻
dì
地
fù
覆
kǎi
慨
ér
而
kāng
慷
。
。
yí
宜
jiāng
将
shèng
剩
yǒng
勇
zhuī
追
qióng
穷
kòu
寇
,
,
bù
不
kě
可
gū
沽
míng
名
xué
学
bà
霸
wáng
王
。
。
tiān
天
ruò
若
yǒu
有
qíng
情
tiān
天
yì
亦
lǎo
老
,
,
rén
人
jiān
间
zhèng
正
dào
道
shì
是
cāng
沧
sāng
桑
。
。



