萧寺曾过最上方,碧桐浓叶覆西廊。
游人缥缈红衣乱,座客从容白日长。
别后旋成庄叟梦,书来忽报惠休亡。
他时若更相随去,只是含酸对影堂。
xiāo
萧
sì
寺
zēng
曾
guò
过
zuì
最
shàng
上
fāng
方
,
,
bì
碧
tóng
桐
nóng
浓
yè
叶
fù
覆
xī
西
láng
廊
。
。
yóu
游
rén
人
piāo
缥
miǎo
缈
hóng
红
yī
衣
luàn
乱
,
,
zuò
座
kè
客
cóng
从
róng
容
bái
白
rì
日
cháng
长
。
。
bié
别
hòu
后
xuán
旋
chéng
成
zhuāng
庄
sǒu
叟
mèng
梦
,
,
shū
书
lái
来
hū
忽
bào
报
huì
惠
xiū
休
wáng
亡
。
。
tā
他
shí
时
ruò
若
gēng
更
xiāng
相
suí
随
qù
去
,
,
zhǐ
只
shì
是
hán
含
suān
酸
duì
对
yǐng
影
táng
堂
。
。


