草暖云昏万里春,宫花拂面送行人。
自言汉剑当飞去,何事还车载病身。
cǎo
草
nuǎn
暖
yún
云
hūn
昏
wàn
万
lǐ
里
chūn
春
,
,
gōng
宫
huā
花
fú
拂
miàn
面
sòng
送
xíng
行
rén
人
。
。
zì
自
yán
言
hàn
汉
jiàn
剑
dāng
当
fēi
飞
qù
去
,
,
hé
何
shì
事
huán
还
chē
车
zài
载
bìng
病
shēn
身
。
。



