潘郎心老不成春。风味隔花尘。帘波浸笋,窗纱分柳,还过天津。
近时无觅湘云处,不记是行人。楼高望远,应将秦镜,多照施颦。
pān
潘
láng
郎
xīn
心
lǎo
老
bù
不
chéng
成
chūn
春
。
。
fēng
风
wèi
味
gé
隔
huā
花
chén
尘
。
。
lián
帘
bō
波
jìn
浸
sǔn
笋
,
,
chuāng
窗
shā
纱
fēn
分
liǔ
柳
,
,
huán
还
guò
过
tiān
天
jīn
津
。
。
jìn
近
shí
时
wú
无
mì
觅
xiāng
湘
yún
云
chǔ
处
,
,
bù
不
jì
记
shì
是
xíng
行
rén
人
。
。
lóu
楼
gāo
高
wàng
望
yuǎn
远
,
,
yīng
应
jiāng
将
qín
秦
jìng
镜
,
,
duō
多
zhào
照
shī
施
pín
颦
。
。



