春思结杨柳,摇曳金窗烟。东风澹荡时,吹落玉台前。
深闺别离妇,感此心凄然。沉唫毁青黛,抆泪谢珠钿。
攀条寄远人,引恨碧云天。微物岂足惜,长怀芳树妍。
chūn
春
sī
思
jié
结
yáng
杨
liǔ
柳
,
,
yáo
摇
yè
曳
jīn
金
chuāng
窗
yān
烟
。
。
dōng
东
fēng
风
dàn
澹
dàng
荡
shí
时
,
,
chuī
吹
là
落
yù
玉
tái
台
qián
前
。
。
shēn
深
guī
闺
bié
别
lí
离
fù
妇
,
,
gǎn
感
cǐ
此
xīn
心
qī
凄
rán
然
。
。
chén
沉
jìn
唫
huǐ
毁
qīng
青
dài
黛
,
,
wěn
抆
lèi
泪
xiè
谢
zhū
珠
diàn
钿
。
。
pān
攀
tiáo
条
jì
寄
yuǎn
远
rén
人
,
,
yǐn
引
hèn
恨
bì
碧
yún
云
tiān
天
。
。
wēi
微
wù
物
qǐ
岂
zú
足
xī
惜
,
,
cháng
长
huái
怀
fāng
芳
shù
树
yán
妍
。
。




