文采风流世所传,吴姬高调正堪怜。红英香落愁蝴蝶,青冢春深怨杜鹃。
梦断阳台遗玉珥,魄沦湘水冷金钿。由来艳骨伤尘土,感慨何论齐物篇。
wén
文
cǎi
采
fēng
风
liú
流
shì
世
suǒ
所
chuán
传
,
,
wú
吴
jī
姬
gāo
高
diào
调
zhèng
正
kān
堪
lián
怜
。
。
hóng
红
yīng
英
xiāng
香
là
落
chóu
愁
hú
蝴
dié
蝶
,
,
qīng
青
zhǒng
冢
chūn
春
shēn
深
yuàn
怨
dù
杜
juān
鹃
。
。
mèng
梦
duàn
断
yáng
阳
tái
台
yí
遗
yù
玉
ěr
珥
,
,
pò
魄
lún
沦
xiāng
湘
shuǐ
水
lěng
冷
jīn
金
diàn
钿
。
。
yóu
由
lái
来
yàn
艳
gǔ
骨
shāng
伤
chén
尘
tǔ
土
,
,
gǎn
感
kǎi
慨
hé
何
lùn
论
qí
齐
wù
物
piān
篇
。
。


