吴氏亭台水竹间,百年幽兴满松关。匏樽雪后移当径,石榻晴来卧看山。
昼日鸣鸡花下散,春风飞燕柳边还。扬雄五亩城西宅,草就玄经未得閒。
wú
吴
shì
氏
tíng
亭
tái
台
shuǐ
水
zhú
竹
jiān
间
,
,
bǎi
百
nián
年
yōu
幽
xīng
兴
mǎn
满
sōng
松
guān
关
。
。
páo
匏
zūn
樽
xuě
雪
hòu
后
yí
移
dāng
当
jìng
径
,
,
shí
石
tà
榻
qíng
晴
lái
来
wò
卧
kàn
看
shān
山
。
。
zhòu
昼
rì
日
míng
鸣
jī
鸡
huā
花
xià
下
sàn
散
,
,
chūn
春
fēng
风
fēi
飞
yàn
燕
liǔ
柳
biān
边
huán
还
。
。
yáng
扬
xióng
雄
wǔ
五
mǔ
亩
chéng
城
xī
西
zhái
宅
,
,
cǎo
草
jiù
就
xuán
玄
jīng
经
wèi
未
dé
得
xián
閒
。
。




