洙泗既删定,汉魏渐浮华。贵不失情性,当知有正葩。
杨生吟调古,老子喜容加。白璧磨来莹,何难成一家。
zhū
洙
sì
泗
jì
既
shān
删
dìng
定
,
,
hàn
汉
wèi
魏
jiàn
渐
fú
浮
huá
华
。
。
guì
贵
bù
不
shī
失
qíng
情
xìng
性
,
,
dāng
当
zhī
知
yǒu
有
zhèng
正
pā
葩
。
。
yáng
杨
shēng
生
yín
吟
tiáo
调
gǔ
古
,
,
lǎo
老
zǐ
子
xǐ
喜
róng
容
jiā
加
。
。
bái
白
bì
璧
mó
磨
lái
来
yíng
莹
,
,
hé
何
nán
难
chéng
成
yī
一
jiā
家
。
。




