人世经纶元自在,山中日子没寻思。乾坤病手惟堪酒,山野桃符不写诗。
万事新挑明日菜,一行刚了历头时。严光脚板无人梦,知可清风是钓丝。
rén
人
shì
世
jīng
经
lún
纶
yuán
元
zì
自
zài
在
,
,
shān
山
zhōng
中
rì
日
zǐ
子
méi
没
xín
寻
sī
思
。
。
qián
乾
kūn
坤
bìng
病
shǒu
手
wéi
惟
kān
堪
jiǔ
酒
,
,
shān
山
yě
野
táo
桃
fú
符
bù
不
xiě
写
shī
诗
。
。
wàn
万
shì
事
xīn
新
tiāo
挑
míng
明
rì
日
cài
菜
,
,
yī
一
xíng
行
gāng
刚
liǎo
了
lì
历
tóu
头
shí
时
。
。
yán
严
guāng
光
jiǎo
脚
bǎn
板
wú
无
rén
人
mèng
梦
,
,
zhī
知
kě
可
qīng
清
fēng
风
shì
是
diào
钓
sī
丝
。
。




