夜来风雨挟松泉,已似听涛上海船。人世阴晴那可料,山门钟梵故依然。
举杯莫漫论交态,题石翻从结净缘。廿载前尘忍回首,翠微铃塔亦成烟。
yè
夜
lái
来
fēng
风
yǔ
雨
xié
挟
sōng
松
quán
泉
,
,
yǐ
已
sì
似
tīng
听
tāo
涛
shàng
上
hǎi
海
chuán
船
。
。
rén
人
shì
世
yīn
阴
qíng
晴
nà
那
kě
可
liào
料
,
,
shān
山
mén
门
zhōng
钟
fàn
梵
gù
故
yī
依
rán
然
。
。
jǔ
举
bēi
杯
mò
莫
màn
漫
lùn
论
jiāo
交
tài
态
,
,
tí
题
shí
石
fān
翻
cóng
从
jié
结
jìng
净
yuán
缘
。
。
niàn
廿
zǎi
载
qián
前
chén
尘
rěn
忍
huí
回
shǒu
首
,
,
cuì
翠
wēi
微
líng
铃
tǎ
塔
yì
亦
chéng
成
yān
烟
。
。



