双桐自比双南金,地得宽閒谢斧寻。吴老诗题从始植,文郎图画已成阴。
霜黄碧叶秋将及,月白青枝夜不禁。吾树在庭须客赋,为君还作短长吟。
shuāng
双
tóng
桐
zì
自
bǐ
比
shuāng
双
nán
南
jīn
金
,
,
dì
地
dé
得
kuān
宽
xián
閒
xiè
谢
fǔ
斧
xún
寻
。
。
wú
吴
lǎo
老
shī
诗
tí
题
cóng
从
shǐ
始
zhí
植
,
,
wén
文
láng
郎
tú
图
huà
画
yǐ
已
chéng
成
yīn
阴
。
。
shuāng
霜
huáng
黄
bì
碧
yè
叶
qiū
秋
jiāng
将
jí
及
,
,
yuè
月
bái
白
qīng
青
zhī
枝
yè
夜
bù
不
jīn
禁
。
。
wú
吾
shù
树
zài
在
tíng
庭
xū
须
kè
客
fù
赋
,
,
wéi
为
jūn
君
huán
还
zuò
作
duǎn
短
cháng
长
yín
吟
。
。



