渐老难为别,江亭首重回。风尘头共白,湖海气全灰。
我岂千金帚,君非百里才。试将遮日手,一棹载诗来。
jiàn
渐
lǎo
老
nán
难
wéi
为
bié
别
,
,
jiāng
江
tíng
亭
shǒu
首
zhòng
重
huí
回
。
。
fēng
风
chén
尘
tóu
头
gòng
共
bái
白
,
,
hú
湖
hǎi
海
qì
气
quán
全
huī
灰
。
。
wǒ
我
qǐ
岂
qiān
千
jīn
金
zhǒu
帚
,
,
jūn
君
fēi
非
bǎi
百
lǐ
里
cái
才
。
。
shì
试
jiāng
将
zhē
遮
rì
日
shǒu
手
,
,
yī
一
zhào
棹
zǎi
载
shī
诗
lái
来
。
。



